Ngày 28.5.2016, 5:37 AM
Tôi viết cho ngày hôm qua đã qua…
Nhật kí, đã rất lâu rồi tôi không có thói quen như thế, không biết hên hay xui thế nào, không biết trùng hợp hay cố tình ra sao mà mối lần tôi viết nhật kí, là tôi phải sắp nói lời chia tay với một cái gì đó, cái gì đó, là tình cảm, là một người,… tôi gửi gắm tâm tư.
Hôm qua, là một ngày nắng nhẹ, và trời đổ mưa vào lúc chiều. Hôm qua, là một ngày cho tôi hi vọng mặc dù mọi chuyện đến với tôi không suôn sẻ. Hôm qua, là một ngày tôi nghiêm túc nghĩ về hay chữ “nghiêm túc”.
Ngồi xe buýt và nhìn ra ô cửa, tôi thả lòng mình vào những giọt mưa, để tâm hồn mình được rửa sạch bởi sự tinh khiết của nước trời, để lòng tôi được nhẹ nhàng hơn bao giờ hết…
Trước đó một ngày, tôi nghĩ mình sao mà mạnh mẽ đến thế. Như tôi đã nghĩ, như mọi người xung quanh đã nghĩ… Có đôi khi tôi cười vì một cái gì đó bất chợt, có đôi khi tôi cười vì tôi thích, tôi nở nụ cười với mọi thứ xung quanh, mọi thứ tôi nhìn thấy được sự đáng yêu đáng mến, được rằng, nó xứng đáng nhận được thiện ý của tôi. Rồi có người hỏi tôi là:” sao cười suốt vậy?” Rồi họ kêu tôi chỉ họ cười với… Và lúc ấy, tôi cũng mỉm cười với họ, tôi gửi đến họ nụ cười tươi, và tôi gửi đến mình một nụ cười nhạt… Tôi tự hỏi, sao tôi có thể mạnh mẽ đến vậy… Cũng vì tôi lạc quan đến thế, nên ai ai cũng nghĩ rằng, tôi có một cuộc sống hạnh phúc dù rằng, tôi chưa bao giờ nghĩ tôi là một kẻ bất hạnh. Cũng vì như thế, tôi mãi mãi không thể nói cho họ biết rằng, tôi đã trải qua những gì. Vì như thế, tôi mãi mãi không tìm được cho mình, một người đủ tin tưởng để gửi gắm yêu thương…
Tôi không thể nói. Những câu chuyện trong quá khứ, những mối lo âu trong hiện tại, tôi đã tự động biến chúng thành một két sắt, không thể mở ra. Nhưng để tôi được nhẹ lòng mỗi lúc chúng đầy quá, tôi loi chúng ra một ít, và chia sẻ với nhiều người khác nhau, để không có một ai, có thể nắm giữ mọi bí mật. Như vậy, chẳng phải họ sẽ không phiền lòng vì tôi kể quá nhiều chuyện của tôi với họ, mà bản thân tôi cũng sẽ vơi bớt một chút nỗi sầu… Nhưng những câu chuyện đó, tôi thực sự muốn kể hết cho người tôi yêu thương, có đôi lúc, tôi muốn tìm cho tôi một bờ vai chắc chắn để dựa vào. Tôi mệt mỏi, bất chợt một ngày nào đó, tôi cảm thấy bản thân vô cùng kiệt sức, và tôi muốn buông xuôi,… Tôi giật mình nhận ra là,… bản thân tôi có cô đơn làm bạn… Bản thân tôi, chất chứa bộn bề những nỗi ưu tư,… Nhưng cớ vì sao, tôi chẳng hiểu tôi lại có thể cười… Có lẽ vì, tôi cười chắc mọi người sẽ vui, hoặc ít nhất là, tôi đang cố gắng không làm ai khó chịu hơn…
Tôi nói với những người bạn, rằng tôi thích nhiều người lắm… có lẽ vì, tôi là một người chất chứa nhiều cảm xúc nên rất dễ nảy ý yêu thương. Thích nhiều người, cũng có cái hay, tôi sẽ có một người để chú ý, để theo dõi, để suy nghĩ và dành tình cảm cho họ, một cách thầm lặng, tôi cảm thấy mình được trở về với những năm còn ngây ngơ mà tương tư một ai đó. Thích một người, là lo lắng cho người đó bất cứ chuyện gì, là nghĩ về người đó mỗi lúc rãnh rỗi, là hạnh phúc khẽ mỉm cười khi nhớ đến người trong bất chợt một phút giây. Tôi thích những người, không phải là vì bề ngoài, không phải là gia cảnh, mà là tôi tìm được trong họ, một mảnh ghép của bản thân, và tôi muốn khám phá nhiều mảnh ghép khác của họ. Tôi thích một người, có thể xuất phát từ ngưỡng mộ, từ sự trân trọng, trong bản lĩnh, suy nghĩ hay lối sống, mà tôi cảm thấy rằng họ đặc biệt, cầu tiến và có mục tiêu. Những người tôi thích, họ phải giỏi hơn tôi, để khi tôi chú ý đến họ, tôi sẽ cũng sẽ trở nên tốt hơn,vì như thế, tôi mới cảm thấy xứng đáng, cảm thấy có thể dương dương đứng bên họ. Và giả sử như tôi có thể ở bên một người tôi thích, tôi muốn họ không hổ thẹn vì đã ở bên tôi. Tôi không muốn làm họ thất vọng… Nhưng mà khi thích một người, thì cũng rất mệt mỏi,…. Nhất là khi, chỉ có tôi là người cố gắng. Nhất là khi, sự yêu không đi kèm với sự hiểu. Và hơn hết là, phản bội.
Có đôi lúc tôi cầu xin…. có một người ở bên tôi, có một người trong số những người tôi thích đó, trong số những người tôi dành tình cảm hơn hết đó, chịu ở bên tôi và nghe tôi kể,… và tôi ước gì, sau mọi chuyện tôi nói họ nghe, họ vẫn sẵn lòng ở bên tôi suốt khoảng thời gian còn lại…
Nhưng khó quá, tôi sẽ chẳng thể đủ tin tưởng để nói cho ai nghe nỗi lòng mình, vì sau nhiều lần gửi lầm niềm tin, tôi sẽ không đủ cảm đảm để kể cho người tôi thích chuyện của tôi vì tôi cảm thấy tôi chỉ có thể đủ tư cách để nhìn họ, tôi không muốn họ nghĩ khác đi, tôi không muốn họ cho rằng tôi như thế nào đó. Cho dù bây giờ, họ nghĩ tôi vô tư, hay khùng khùng điên điên gì đó, hay lười hay ngu ngốc hay không có cái đầu gì đó, tôi vẫn không muốn họ nghĩ về tôi khác hơn nữa. Với tôi, họ là những người đáng để trân trọng, tôi không muốn chuyện của tôi ảnh hưởng tới họ, vì họ vốn đã có rất nhiều chuyện để nghĩ đến rồi… Vậy nên, tôi từ bỏ. Bỏ đi cái suy nghĩ tìm cho mình một bến bờ của sự yêu thương đôi lứa. Tôi mệt rồi. Tôi không muốn đem tâm tư của mình gửi vào những cái vô cùng nữa, hay những phương trình vô nghiệm. Vì tôi đang tồn tại trong thế giới thực. Và sống trong không thời gian ảo, khiến bản thân mình tin tưởng là có một số i.
Tôi mệt rồi,… tôi thực sự rất mệt…
Và hi vọng hôm qua tôi tìm được thật sự rất nhỏ nhoi…
Ngày mưa,…
Nước nhẹ nhòe áo ai, nước lại nghịch trên ô cửa,….
Mắt bùi ngùi nhìn, lại cứ ngỡ có chút yêu thương,…
Rơi
Rơi nỗi nhớ, rơi tin yêu, rơi dài ra vũ trụ,……
Thật mát…
Tôi quyết định cất giữ nửa tia hi vọng đó và giữ cho nó đừng lớn hơn. Tôi để nửa tia hi vọng đó, vào một khối băng gọi là tình bạn. Khối băng này, với phần dư là nửa tia hi vọng.
Hôm qua, tôi dành cho mình những tia hi vọng lớn hơn cho tương lai phía trước, cho đam mê của tôi. Và tôi thực sự nghiêm túc với nó. Khi tôi nghiêm túc cho cái gì đó, thì đã đến lúc bạn nhìn tôi khác đi. Cũng giống như lúc tôi nổi giận, bạn sẽ quên mất tôi đã từng “khùng khùng” đến mức nào.Cũng giống như lúc yêu ai đó, bạn sẽ không ngờ tôi có thể cao cả đến thế,…..
Tôi. Sẽ không để bản thân mình lãng phí một chút nào nữa. Vì những gì tôi đang đối mặt mà bạn không hề biết, vì những gì tôi đã trải qua mà bạn chắc hẳn chưa một lần quan tâm. Vì tôi là một cô gái mạnh mẽ. Vì tôi còn có những người tôi yêu thương. Vì những người tôi yêu thương và đam mê chính mình, tôi sẽ khác đi so với bạn nghĩ về tôi. Nhưng tôi xin giữ cho mình, sự ưu ái bạn dành cho tôi, và tính cách lạc quan mà ông trời ban tặng.
p.s: nếu bạn thấy được dòng này, tôi biết rằng bạn đã để tôi vào suy nghĩ. Tôi rất cám ơn. và chúc bạn đừng như tôi.
Bạn biết không, tôi thực sự đối với ai cũng rất chân thành. Nhưng nếu tôi bị phản bội, tôi sẽ vô cùng buồn lắm. Nếu tôi phát hiện người tôi trân trọng không đáng để tôi trân trọng nữa, tôi sẽ cho họ tiến tới 0.